6/19/13

BỨC CHÂN DUNG TÌNH YÊU - CẢNH 1




CẢNH 1. PHÒNG TRANH NGHỆ THUẬT

                             Một phòng tranh lớn với nhiều bức tranh nhiều trường phái. Ngay giữa phòng là bức chân dung Trúc Hoa trẻ trung, với đôi mắt trong sáng rạng ngời. Một buổi sáng, Quân bước vào và ngỡ ngàng nhìn bức tranh. Anh không giấu được một tiếng kêu ngạc nhiên. Tiếng kêu khiến ông Đoàn chú ý, và ông im lặng quan sát Quân.

QUÂN                  - Trúc Hoa ! Đúng là em rồi. Đây là bức tranh do chính tay anh vẽ tặng em mà. Nhưng sao nó lại ở đây ? Còn em, bây giờ em ở đâu ? Đã hơn một năm rồi từ ngày em lặng lẽ bỏ ra đi, cuộc đời anh cũng đã trải bao nhiêu biến cố. Tình yêu nửa chừng dang dở, anh không ngờ hôm nay lại được thấy lại hình bóng của em. Tranh ở đây, còn người đang ở đâu ? Có lẽ nào … vì cần tiền mà em đã bán nó? Ngày xưa em từng bảo bức tranh này là tài sản quí nhất của em mà …

ĐOÀN                 -(lặng lẽ đến sau lưng) Đây là lần đầu tiên, tôi bắt gặp có người xúc động trước bức chân dung của cô gái ấy !
QUÂN                  - Tôi … chào ông … ông đây là …
ĐOÀN                  - Tôi là …à,  tôi là một khách hàng quen thuộc của phòng tranh này và cũng là … bạn thân của ông chủ phòng tranh. Còn cậu ?
QUÂN                  - Tôi là sinh viên đi xin việc làm, thầy giáo ở trường cũng là bạn của ông chủ, đã giới thiệu tôi đến đây.
ĐOÀN                  - Thì ra là vậy. Nhưng sao trông cậu có vẻ xúc động khi nhìn thấy bức tranh này ? Cậu quen cô gái trong tranh ư ?
QUÂN                  - Dạ … (không trả lời mà hỏi một ý khác) thưa ông, bức tranh được treo ở đây, chắc là cũng để bán ?
ĐOÀN                  - Bức tranh được treo ở đây hơn một năm rồi nhưng dường như nó … chưa làm cho một khách hàng nào để …
XUÂN TÌNH
… ý. Ngay cả tôi cũng không thấy hài lòng
Người vẽ bức tranh này … tay nghề vẫn còn non
Một hoạ sĩ nghiệp dư chưa qua trường lớp ngày nào.
QUÂN                  - Nhưng bức tranh đã được treo trang trọng,
Ngay giữa phòng tranh, ngay giữa lối vào
Tôi nghĩ giá trị của bức tranh này,
Không phải là ở tài của người vẽ nên tranh ?
ĐOÀN                  -(cười to ra vẻ thích thú) Ồ cậu tinh ý thật.
Đúng, bức tranh được treo trang trọng nơi này
Bởi cô gái trong tranh hiện giờ là … (chăm chú nhìn Quân)
Là vợ của … ông chủ phòng tranh./.
- (nói luôn) Một người vợ trẻ được ông ta yêu chiều hết mực.
QUÂN               - (lặng một lát, anh cố nén tiếng thở dài) Vậy chắc là … cô ấy hạnh phúc lắm ?
ĐOÀN                - Anh nghĩ như vậy à ? (Ông trầm ngâm một chút) Mà thôi, giờ này mà ông bạn tôi chưa tới, chắc là ông ấy có việc bận rồi. Nếu cậu kiên nhẫn thì cậu ở đây đợi nhé. Tôi có việc bận, tôi phải đi trước đây. Tạm biệt, chúc cậu nhiều may mắn. (đưa tay ra)
QUÂN                  - (bắt tay ông Đoàn) Chào ông.
                         (Ông Đoàn đến nói nhỏ với cô nhân viên coi phòng tranh vài câu, xong bước ra bên ngoài, lấy điện thoại di động và gọi) Alô, à em hả ? Sáng nay anh có một cuộc hẹn ở phòng tranh nhưng lại có việc bận đột xuất phải đi gấp. Em đến ngay phòng tranh tiếp khách giúp anh nhé ? À, chỉ là một sinh viên mỹ thuật đến xin việc thôi mà. Em cứ phỏng vấn anh ta vài câu, nhận đơn xin việc là xong. Giúp anh nhé. Cảm ơn em. (Ông Đoàn tắt máy, nhìn vào bên trong một thoáng rồi bước ra ngoài)
QUÂN                  - (ngồi ở ghế đợi) Trúc Hoa đã có chồng, một ông chủ Galery giàu có. Vậy là nghi ngờ của tôi bấy lâu nay là đúng mà. Em âm thầm bỏ ra đi chỉ vì không có can đảm gặp mặt tôi, chỉ vì …  em chính là người phản bội. (Anh bật dậy, lao ra cửa và gặp Trúc Hoa đang đi vào, hai người sững sờ nhìn nhau)
HOA                    - Anh … Anh Quân, (nhìn quanh thấy chỉ có mình Quân) thì ra là anh sao ?
QUÂN                  - Anh … tôi … (cố gắng bình tĩnh) dạ … chào bà. Tôi … là … tôi đến đây vì có hẹn với ông Đoàn.
HOA                    - (cũng cố giữ bình tĩnh) À, chồng tôi có việc bận nên đã nhờ tôi đến đây tiếp anh. Tôi không ngờ gặp lại người quen. Anh khoẻ chứ, và mẹ anh, chắc bà vẫn khoẻ?
QUÂN                  - Cảm ơn bà, xin đừng bận tâm làm gì đến chuyện gia đình tôi. Gặp lại nhau, thấy bà giàu sang, hạnh phúc, tôi cũng mừng cho bà.
HOA                    - À, mời anh ngồi. Anh đến gặp chồng tôi để xin việc làm. Nhưng gặp tôi rồi, anh … vẫn giữ ý định xin vào đây làm việc chứ ?
QUÂN                  - Tôi nghèo nên mới phải tìm việc làm để vừa làm vừa học. Tôi nghĩ, nghèo không phải là tội …
XUÂN TÌNH (tiếp từ câu 7-14)
… lỗi, đi làm công cũng không phải là hèn,
Tôi cũng không làm gì xấu hổ với lương tâm
Vậy thì có chi phải e ngại, thưa bà ?
HOA                    - (cười chua chát) Nếu thực tình lương tâm anh trong sạch
Thì tôi xin thành thật chúc mừng
À không, mừng cho chồng tôi có một cộng sự đàng hoàng
Anh cứ ra về và để lại hồ sơ.
Thực tình thì, tôi không rành về hội họa
Nên không biết làm sao phỏng vấn anh cho được.
Về những bức tranh, tôi cũng không quan tâm lắm
Khi chồng tôi về sẽ làmviệc với anh sau
QUÂN                  - Vì không quan tâm vì xem nhẹ giá trị tinh thần
                             Cho nên bà mới đem rao bán bức chân dung
                             Như ngày xưa vì sang cả bạc tiền
                             Bà sẵn lòng dứt áo ra đi ./.
QUÂN                  - Tôi sẽ hỏi chồng bà xin mua lại bức tranh, dù giá của nó cao đến đâu đi nữa.
HOA                    - (đã rớm nước mắt khi nghe Quân trách hờn, nhưng cô vẫn cố nén) Cái đó thì tùy anh. Chồng tôi sẽ liên lạc với anh qua địa chỉ trong hồ sơ. Còn bây giờ … xin tạm biệt. (cô quay vội vào trong)
QUÂN                  - Chào bà.
                           Quân lặng lẽ ra đi. Trúc Hoa bây giờ mới thể hiện sự yếu đuối của mình, cô nhìn theo Quân, gục xuống chiếc ghế chờ và khóc)
HOA                    - Anh Quân ! Trời ơi … chỉ cần kéo dài thêm chút …
XẾ XẢNG
… nữa, em sẽ gục xuống chân anh.
Đôi mắt ngày xưa âu yếm dịu dàng,
Sao giờ lạnh lùng, tàn nhẫn thế Quân ơi ?…
Chuyện cuả ngày xưa, em có tội gì đâu ?
Ai đã gây ra cảnh ngăn cách, chia lìa ?
Rồi giữa đô thành giờ mình gặp lại nhau
Gặp lại nhau trong hoàn cảnh trớ trêu này
Em vẫn là người có tội trong mắt anh sao ? …./.
ĐOÀN                  - Kìa, Trúc Hoa, em có sao không ? Khách đã về rồi hả em ?
HOA                    - Dạ về rồi (lau nước mắt đứng lên nhìn chồng, và cô chợt hiểu) Anh Đoàn, anh gọi em tới đây, là … vô tình hay cố ý ?
ĐOÀN                  - (bình thản) Anh cố ý.
HOA                    - Cố ý ? Nghĩa là … anh biết anh sinh viên ấy là ai ?
ĐOÀN                  - Anh biết. Anh vô tình chứng kiến cảnh anh ta lặng người trước bức chân dung của em, và anh ta gọi tên em. Thật không khó để đoán biết anh ta chính là … là người đã vẽ bức chân dung này.
HOA                    - Vậy dụng ý của anh khi gọi em đến đây là gì ? Để em gặp lại người xưa, để em đối diện với quá khứ của mình. Đó có phải là cách tốt nhất để anh đo lường tình cảm của em đối với anh…
ĐOÀN                  - (gật đầu, tiếp lời) … bây giờ và cả những ngày tháng tới.
HOA                    - Và cả những ngày tháng tới ? Nghĩa là … anh quyết định nhận anh ta vào làm ?
ĐOÀN                  - Anh ta là một hoạ sĩ có khả năng. Nếu có sự đầu tư đúng mức, anh tin anh ta sẽ trở thành một họa sĩ nổi tiếng.
HOA                    - Anh Đoàn, anh có tàn nhẫn quá không khi đặt em vào hoàn cảnh như thế này ? Nếu anh không còn tin em nữa thì … tình vợ chồng giữa chúng ta còn có nghĩa gì đâu ?
ĐOÀN                  - Trúc Hoa, không phải chính anh đặt em vào hoàn cảnh này mà là ông trời, là số phận đã đặt cả ba chúng ta vào trò đùa này. Nhưng … anh nghĩ như thế mà lại hay. Trúc Hoa, em nghĩ là anh tàn nhẫn sao ? Anh nghĩ là anh đang giúp em đấy chứ ? Và cũng giúp cả anh nữa. Bởi vì một năm …
PHỤNG HOÀNG
… qua, trong tình cảm vợ chồng tưởng chừng tha thiết
Nhưng thật sự giữa chúng ta, vẫn còn khoảng cách
Một khoảng cách vô hình mà anh không biết mặt, biết tên
Em sống với anh vì nghĩa nhiều hơn vì một ân tình.
Trong đôi mắt kia luôn có nỗi buồn sâu kín
Và những nụ cười cũng chưa bao giờ dành trọn vẹn cho anh
HOA                    - Chuyện của ngày xưa,
Những tưởng sẽ phôi phai theo tháng rộng năm dài
Em đã vùi chôn trong sâu thẳm trái tim này
Nào có ai hay nó vẫn như tro tàn trong than lạnh
Vẫn âm ỉ từng ngày đốt cháy lòng em.
Em xin lỗi anh, bởi trái tim chưa hướng về anh trọn vẹn
ĐOÀN                  - Cuộc tao ngộ hôm nay sẽ là cơ hội cho mình
                             Để em và anh phá vỡ đi bức tường ngăn cách vô hình ./.
HOA                    - Anh nói gì mà em không hiểu ? Cuộc tao ngộ này là cơ hội ? Anh không nghĩ là anh đang tạo cơ hội để vợ anh gặp lại và … nối lại tình xưa ?
ĐOÀN                  - Nối lại tình xưa ? (cười tự tin) Điều đó không nằm trong suy nghĩ của anh. Nhưng nếu nó xảy ra thì … như thế còn hơn là suốt đời em sống với anh mà tận đáy con tim vẫn ấp ôm hình bóng cũ.
HOA                    - Nghĩa là … sẽ có trường hợp … anh trả lại tự do cho em ?
ĐOÀN                  - Đừng nói điều không hay ấy qúa sớm ở đây. Việc trước mắt là từ nay, em sẽ thay anh quản lý phòng tranh này. Anh sẽ làm việc với chàng sinh viên ấy qua sự giúp đỡ của em.
HOA                    - Anh Đoàn, anh làm em hoang mang quá. Anh … không ghen ư ?
ĐOÀN                  - Ghen ư ? Có chứ ! Trúc Hoa, em không biết rằng hơn một năm qua lòng anh đau đớn ra sao khi hiểu rằng tình em dành cho anh (chỉ là bề nổi của một tảng băng trôi trên mặt biển. Còn phía dưới kia cả đại dương âm thầm cuộn sóng em đã giấu che trong tận đáy tâm …hồn) vẫn chưa trọn vẹn. Và chuyện tình xưa dù đã thành dĩ vãng nhưng đã để lại trong em một vết thương …
VỌNG CỔ
                             1/… lòng. Anh chỉ là kẻ đến sau may mắn được đồng hành. Cùng đi với em trên đường đời vạn lý, nhưng chưa được tận tường những ngõ ngách của con tim. Anh biết em đang mang một vết thương, nhưng không biết làm sao giúp em chữa cho lành. Và nếu cứ đứng ngoài tâm sự của riêng em, thì nỗi hờn ghen, làm sao không day dứt …
HOA                    - Anh Đoàn, e xin lỗi anh …
ĐOÀN                  - Anh không trách em đâu. Hơn một năm qua, em đã rất tận tâm làm tròn phận vợ, anh hiểu tấm lòng em đối với anh là chân thật.
2/ Nhưng dù đã trải qua năm tháng thời gian, em vẫn chưa quên được mối tình đầu. Và tình yêu của anh vẫn chưa đủ giúp em lấp kín sông sầu. Những khi vô tình thấy em thẫn thờ bên bức tranh kỉ niệm, nỗi ghen tức lại đốt cháy tâm hồn anh. Em càng cố chu toàn bổn phận với anh, anh càng cảm thấy em chỉ xem anh là người ơn nghĩa. Cứ tưởng trọn đời anh phải sống trong bi kịch, mãi mãi chỉ là một kẻ đến sau …
-(nói) Hơn một năm qua, anh đã ghen với một con người mà anh không biết mặt. Còn bây giờ, anh đã biết đối thủ của mình là ai, anh bỗng cảm thấy muốn cùng anh ta đọ sức, và anh tin rằng … anh sẽ thắng.
HOA                    - Vì anh nghĩ là mình giàu hơn anh ấy ?
ĐOÀN                  - Trúc Hoa à, em nói thế là em hơi xem thường anh, và đồng thời đang hạ thấp mình đấy. Anh làm ra nhiều tiền, và anh biết sử dụng đồng tiền. Nhưng anh cũng biết rằng, có những thứ không thể mua được bằng tiền, nhất là tình yêu. Em đến đây, em hãy nhìn bức chân dung của em đi, đối với anh, nó là vô giá. Anh có nhiều tiền, nhưng anh cũng chưa đủ tiền mua nó.
HOA                    - Anh nói … bức chân dung của em ?
ĐOÀN                  - Phải, bức chân dung của em. (Máy zoom vào bức tranh, out cảnh)

No comments:

Post a Comment