6/5/15

CHO NGÀY BÁO CHÍ VN 21-6


TÂM SỰ NGƯỜI LÀM BÁO

-LỐI-
Tôi không phải là người chiến sĩ
Không cầm súng đi đầu xung trận chống xâm lăng
Nhưng “mặt trận” của chúng tôi cũng đầy thử thách gian truân
Bởi trót mang bên mình chức danh – người làm báo.

9/9/13

NHẬN THƯ EM GIỮA MÙA GIÁP HẠT



Nhận thư em giữa mùa giáp hạt
Biên giới đang rộn ràng chuẩn bị mùa sau
Dòng thư hậu phương bao tâm sự dâng trào
Anh hiểu lắm, hỡi người yêu bé nhỏ.

HÀ TIÊN



NHẠC: LÊ DINH
VC: VÕ TỬ UYÊN

Tôi nhớ hoài một chiều, dừng chân ghé qua thăm miền ước mơ
Hà Tiên mến yêu đẹp như xứ thơ xa cách tôi còn nhớ
Nhớ ghi muôn đời, nước trời biển mơ
Xanh xanh màu ánh mắt em gái chiều năm xưa
Như vấn vương ai, trên bến còn xa vắng, năm tháng còn ngẫn nhơ
Hà Tiên ơi, đây miền xinh tươi như hoa gấm trong đời
Hà Tiên ơi, đây những bóng dừa xanh ngát biển khơi
Tôi qua Lăng Mạc Cửu nằm trên con voi phục
Tôi vô thăm Thạch Động trời bát ngát mênh mông
Nghe chuông ngân chiều vắng, nghe tiếng nói cô miên
Xao xuyến tâm tư…. người ghé thăm Hà Tiên…

6/19/13

BỨC CHÂN DUNG TÌNH YÊU - KHAI TỪ



Trúc HoaMinh Quân là hai người bạn học cùng lớp từ thời thơ ấu. Vào đại học, Quân lên TP theo học trường mỹ thuật, riêng Hoa vẫn ở lại làng quê để gần  gũi mẹ già. Khoảng cách về không gian,về trình độ và cả về gia thế không ngăn được họ yêu nhau. Nhưng hai chữ hèn sang lại là lý do để mẹ Quân không chấp nhận mối quan hệ này. Bà tìm đến nhà Hoa, vừa khinh miệt vừa dỗ dành và để lại một số tiền, yêu cầu Hoa chấm dứt mối quan hệ với Quân nếu thật lòng yêu anh và muốn anh hạnh phúc. 
Vì bị xúc phạm, và cũng vì tủi cực, Hoa đưa mẹ lên TP, không một lời từ giã cùng Quân. Cô chỉ mang theo bên mình bức chân dung của cô mà Quân đã vẽ tặng. Một thân một mình giữa chốn đô thành, phải đối đầu với muôn vàn khó khăn, vào lúc tuyệt vọng nhất, cô đã được ông Đoàn - một người đàn ông giàu có giúp đỡ. Ông là chủ một Garelly lớn ở thành phố, sau thời gian quen biết, ông yêu cô và ngỏ lời cưới cô, Trúc Hoa nhận lời.
Ở lại làng quê, Quân rất đau khổ khi Trúc Hoa bỏ ra đi không nói một lời. Cho rằng cô phụ mình để đi tìm cuộc sống xa hoa trên TP, anh rất oán hận cô. Nhưng anh không có thời gian để đau buồn vì ngay sau đó, gia đình anh bị sụp đổ do cha anh làm ăn thua lỗ, ông lâm bệnh nặng qua đời và sau đó một năm, mẹ anh cũng ngã bệnh vì đau buồn và mất. Là con trai trong gia đình, Quân phải gánh vác gia đình, nuôi hai đứa em gái. Anh lên TP, quyết vừa làm kiếm tiền, vừa tiếp tục việc học hành dang dở. Và câu chuyện thực sự bắt đầu khi anh bước vào phòng tranh Nghệ thuật …

BỨC CHÂN DUNG TÌNH YÊU - CẢNH 1




CẢNH 1. PHÒNG TRANH NGHỆ THUẬT

                             Một phòng tranh lớn với nhiều bức tranh nhiều trường phái. Ngay giữa phòng là bức chân dung Trúc Hoa trẻ trung, với đôi mắt trong sáng rạng ngời. Một buổi sáng, Quân bước vào và ngỡ ngàng nhìn bức tranh. Anh không giấu được một tiếng kêu ngạc nhiên. Tiếng kêu khiến ông Đoàn chú ý, và ông im lặng quan sát Quân.

QUÂN                  - Trúc Hoa ! Đúng là em rồi. Đây là bức tranh do chính tay anh vẽ tặng em mà. Nhưng sao nó lại ở đây ? Còn em, bây giờ em ở đâu ? Đã hơn một năm rồi từ ngày em lặng lẽ bỏ ra đi, cuộc đời anh cũng đã trải bao nhiêu biến cố. Tình yêu nửa chừng dang dở, anh không ngờ hôm nay lại được thấy lại hình bóng của em. Tranh ở đây, còn người đang ở đâu ? Có lẽ nào … vì cần tiền mà em đã bán nó? Ngày xưa em từng bảo bức tranh này là tài sản quí nhất của em mà …

BỨC CHÂN DUNG TÌNH YÊU - CẢNH 2




CẢNH 2: Xưởng vẽ phía sau phòng tranh
                             Quân đang ngồi đọc một bức thư, bên cạnh anh là bó hoa của một khách hàng tên là Duyên gởi tặng.

- Kính gởi anh Quân, tôi đã nhận được bức tranh anh gởi, rất cảm ơn vì anh đã rất nhiệt tình đáp ứng yêu cầu của tôi. Bức tranh rất đẹp, tôi nghĩ là nó không thua kém bản gốc là bao, anh sẽ trở thành một họa sĩ có tài nếu anh quyết tâm theo đuổi sự nghiệp của mình. Chắc anh cũng đã biết, tôi là một người tàn tật, không có điều kiện ra ngoài nhiều. Niềm hạnh phúc duy nhất của tôi là sưu tầm tranh và tìm hiểu về tranh. Tôi sẽ rất vui nếu có được một người bạn như anh. Hãy cho tôi được thỉnh thoảng viết thư trò chuyện với anh. Tôi gởi anh bó hoa thay lời cảm ơn và mong một ngày gặp mặt.

Cổ tích..?



Tôi ngồi khóc trước một bức chân dung
Những dòng nước mắt trào tuôn không ngăn nổi
Từ nỗi đau trong thẳm sâu buốt nhói
Một niềm tin rơi vỡ tan tành.


Bức chân dung vẫn nhìn tôi
Bằng nụ cười tinh nghịch
Bằng ánh mắt, khóe môi
Của một thiên thần đến từ cổ tích.